Có những buổi tối, Phương đứng trước gương và lặng người đi.
Không phải vì tuổi tác hay những nếp nhăn. Mà vì ánh mắt nhìn lại Phương lúc đó trống rỗng, mệt mỏi, xa lạ đến mức Phương phải tự hỏi người phụ nữ này là ai. Đã bao lâu rồi Phương không còn tìm thấy mình trong chính gương mặt thân quen này.
Phương là mẹ của 3 con. Nhìn từ bên ngoài, mọi thứ với Phương có vẻ ổn. Chỉ có một điều, là bên trong Phương cứ lặng lẽ tắt dần đi mà Phương không thể gọi được tên.
Phương sinh ra và lớn lên trong một gia đình không hạnh phúc. Quá khứ trong Phương là những khoảnh khắc buồn và nhiều nước mắt. Là con đầu trong gia đình, Phương tự dặn mình phải mạnh mẽ, phải gánh vác, phải lo toan cho mọi người. Và Phương đã gồng mình như thế suốt bao năm, Phương quen lo cho mọi người, quen đặt nhu cầu của người khác lên trước nhu cầu của chính mình.
Cho đến một ngày nhìn lại, Phương mới nhận ra mình đã dành quá nhiều thời gian để chăm lo cho người khác đến mức quên mất rằng bên trong mình cũng có một con người cần được nhìn thấy, cần được chăm sóc.
Phương đã sống gần 40 năm mà chưa từng thật sự hiểu:
Mình là ai?
Câu hỏi ấy theo Phương rất nhiều năm. Mình là ai?
Điều gì thật sự ý nghĩa với cuộc đời mình?
Tại sao mình cố gắng nhiều đến vậy mà vẫn chưa có một ngày bình yên? Cho đến một ngày, Phương tìm được câu trả lời, và sự chuyển hoá thật sự bắt đầu từ đó.